Sáng Thế ký 26:1-5
Y-sác tại Ghê-ra
1 Ngoài trận đói đã xảy ra trước đây trong thời Áp-ra-ham, bây giờ trong xứ lại xảy ra một trận đói nữa. Vì thế, Y-sác đi đến Ghê-ra, gặp A-bi-mê-léc, vua Phi-li-tin.
2 Đức Giê-hô-va hiện đến với ông và phán: “Đừng xuống Ai Cập, hãy ở trong xứ mà Ta sẽ chỉ cho con. 3 Hãy tạm cư trong xứ nầy, Ta sẽ ở cùng con và ban phước cho con; vì Ta sẽ ban cho con và dòng dõi con tất cả các vùng đất nầy và Ta sẽ làm trọn lời Ta đã thề với Áp-ra-ham, cha của con. 4 Ta sẽ làm cho dòng dõi con nhiều như sao trên trời và ban cho dòng dõi con tất cả các vùng đất nầy. Mọi dân tộc trên thế giới đều sẽ nhờ dòng dõi con mà được phước
5 vì Áp-ra-ham đã vâng lời Ta, tuân giữ những điều Ta truyền dạy cũng như các điều răn, mệnh lệnh và luật lệ của Ta.”
Trong 3 nhân vật, Apraham, Ysac, Giacop, thì Ysac là nhân vật ít nổi bật nhất. Ysac chưa từng đi xa nhà, đến việc hỏi vợ cũng do Ê-li-ê-se (đầy tớ trưởng của Apraham) nhận nhiệm vụ uỷ thác tìm và đưa về cho Ysac. Apraham không muốn Ysac lấy vợ người Canaan, có lối sống vật chất và thờ hình tượng. Ysac cũng không được trở lại Mê-sô-bô-ta-mi vì có thể Ysac sẽ ở lại đó và quên mục đích giao ước mà Chúa dành cho mình.
Dường như Ysac được bảo vệ và được Apraham bảo ban rất kỹ lưỡng, và có vẻ cái bóng của Apraham trên Ysac cũng quá lớn vì tình yêu mà Apraham dành cho Ysac cũng quá nhiều. Ysac là phản chiếu đức tin của người cha, cũng phản ánh một số điểm yếu của cha mình.
Y-sác - đứa con lời hứa của Apraham và Sara (21:1-7) sau 25 năm từ khi Apraham và Sara đến Canaan. Lúc này ông 100 tuổi, bà 90 tuổi, thời điểm mà khả năng có con tự nhiên là không thể xảy ra, nhưng Y-sác đã ra đời. Đây là sự ra đời siêu nhiên, một hành động của ân điển thiên thượng và sự làm thành lời hứa Đấng Toàn Năng rằng Áp-ra-ham sẽ trở thành tổ phụ của nhiều dân tộc (17:4) Sự can thiệp thiên thượng đã đem đứa con của lời hứa đến trong niềm vui vô bờ bến của đôi vợ chồng già, sự can thiệp thiên thượng này đã phá vỡ sự can thiệp của con người khi Sarah, nạp thiếp là Aga cho Apraham để có con, vì bà son sẻ
Sáng 26:1-5 cho thấy có nạn đói khác trong xứ, Ysac đứng trước quyết định sinh tồn của gia đình, ông phải quyết định hoặc chọn nghe theo ý Chúa hoặc chọn theo kinh nghiệm cá nhân
1. Tự thân đối diện khủng hoảng
Ysac xuất hiện trong đoạn 26 như người thừa kế xứng đáng của giao ước, một người thuộc linh và có đức tin như cha mình. Vì sao Ysac phải trải qua những thử thách như cha ông từng trải qua. Câu trả lời là mỗi thế hệ đều phải học bài học bằng chính king nghiệm của mình qua những điều Chúa có thể làm cho thế hệ của mình.
Việc nghe kể về kinh nghiệm hay chiến thắng của người khác, có thể khích lệ, củng cố đức tin, nhưng không thể thay thế những bài học mà tự thân phải trải nghiệm để thật sự hiểu và trưởng thành
26:1 “nạn đói xảy ra trước đây trong thời Apraham, bây giờ lại xảy ra tiếp trong thời Ysac”
Y-sác và gia đình đang ở tại Bê-e-sê-ba (miền nam xứ Canaan), cơn đói kém này khiến Ysac mất nhiều của cải được thừa hưởng, và cũng là sự thử thách cho đức tin của ông. Ông không thể dựa vào kết quả của đức tin và sự vâng lời của cha mình nữa, nhưng chính ông phải tự thân vận động trong sự trông cậy Chúa dẫn. Do mùa màng thất bác, đồng cỏ khô cằn, lương thực ở Cananan cạn dần, Ysac có thể di chuyển đến Ai-cập là điều hoàn toàn bình thường vì Ai-cập là “vựa lúa của thế giới thời cổ đại”
Cơn khủng hoảng khiến người ta tìm đến giải pháp nhanh, dựa vào kinh nghiệm của quá khứ. Có lẽ, Y-sác cũng có dự định đi xuống Ai-cập như Ápraham đã từng làm trước đây khi có nạn đói xảy ra (STK 12)
2. Tự thân trong sự vâng lời
Y-sác cùng gia đình rời khỏi Bê-e-sê-ba để đi đến Ghê-ra.
(26:2-3) Đức Giê-hô-va hiện đến với ông và phán “Đừng xuống Aicap hãy ở trong xứ mà Ta sẽ chỉ cho con, hãy tạm cư trong xứ nầy, Ta sẽ ở cùng con và ban phước cho con….”
“Đừng đi xuống” hãy dừng lại, đừng làm theo kinh nghiệm cũ, sai chỗ nào dừng lại chỗ đó, đừng cố đi, đừng để thuộc linh đi xuống
- Rời khỏi Bê-e-sê-ba là nơi có khí hậu, khô nóng, 1 nửa là sa mạc, nổi tiếng với các giếng nước do Apraham và Ysac đã đào.
- Đi đến Ghê-ra là vùng đồng bằng ven biển của người Phi-li-tin, hướng về phía tây nam Canana, gần vùng đồng bằng ven địa trung hải. Vua xứ Philitin là Abimelec. Ở đây có đồng bằng màu mỡ hơn, mưa nhiều hơn, đất canh tác cũng tốt hơn
Khoảnh khắc được thưa chuyện với Chúa, Y-sác hoàn toàn chứng minh được đức tin của ông là đức tin tự thân trong sự vâng lời Chúa. Đức Chúa Trời không muốn cho Ysac đi theo lối suy luận tự nhiên của đời này. Aicap tượng trưng cho nguồn cung cấp vật chất, kinh tế an toàn, nhưng Ysac đã chọn vâng lời đặt niềm tin nơi Chúa hướng dẫn.
3. Tự thân bám lấy lời hứa
Lời hứa của Chúa cho Ysac “Ta sẽ chỉ, Ta sẽ ở với, Ta sẽ ban cho, Ta sẽ làm cho”
Ysac cũng có những trải nghiệm tương tự như Apraham. Trong cả 2 trường hợp Apraham và Ysac đều có
- sự nói dối về hôn nhân vì nỗi sợ hãi gặp nguy hiểm vì vợ mình xinh đẹp
- cơn đói kém
- vấn đề về giếng nước
- đặc biệt là việc son sẻ, nhưng cả 2 đều đặt đức tin nơi Chúa dù có lúc đức tin cũng mòn mỏi trong sự chờ đợi
Ysac vượt hơn trong sự tin cậy Chúa bằng cách cầu nguyện cho Rebeca, gần 20 năm sau thì ông có cặp song sinh Esau – Giacop. Cũng như cha mình, đức tin của ông được thử nghiệm, và cuối cùng lời cầu nguyện của ông được nhậm. Chúa trân trọng lời cầu nguyện theo ý Ngài và sự kiên trì trong trì hoãn của những ai tìm kiếm Ngài. Đức Chúa Trời thành tín với Ysac như Ngài đã thành tín với Apraham, và Ngài cũng sẽ thành tín với ai trông đợi nơi Ngài bất kể hoàn cảnh ra sao.
Lời cầu nguyện của Ysac rất cụ thể, Ysac cầu nguyện xin sự chữa lành cho vợ mình – Rebeca, bởi đức tin dựa trên lời hứa của Chúa và liên tục cầu nguyện không chậm trễ. Rebeca cũng có nan đề và bà quyết định đem nó đến với Chúa.
Đức tin tự thân của Ysac luôn bám chặt vào lời hứa của Chúa, không dựa trên cảm xúc, hoàn cảnh, kinh tế, chính trị. Lời hứa của Chúa không những làm vững mạnh Ysac trong thử thách hiện tại mà cũng cho những thử thách khác trong tương lai, điều này cho thấy rằng Chúa sẽ thực hiện kế hoạch thiên thượng cho ai tin cậy hoàn toàn nơi Ngài.
Lời kết
Dù có thất bại trong sợ hãi, Đức Chúa Trời cũng có thể ban bình an trong thử thách, bắt bớ, nếu người đó để sự can thiệp thiên thượng hành động. Đức tin tự thân không phải là đức tin vay mượn, nhưng là đức tin được rèn luyện trong mọi hoàn cảnh