Ê-phê-sô 3:16-19
(16) Tôi cầu xin Ngài, tùy sự phong phú của vinh quang Ngài,
- ban cho anh em năng lực bởi Thánh Linh Ngài, để con người bên trong của anh em trở nên mạnh mẽ;
(17) và bởi đức tin, Đấng Christ ngự trong lòng anh em.
Tôi cũng cầu nguyện để anh em
- đâm rễ và vững lập trong tình yêu thương;
- (18) để cùng với tất cả các thánh đồ, anh em có thể thấu hiểu chiều rộng, chiều dài, chiều cao, chiều sâu của tình yêu ấy,
- (19) và biết được tình yêu thương của Đấng Christ, là tình yêu vượt quá mọi sự hiểu biết,
o để anh em được đầy dẫy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời.
Lời cầu nguyện của Phao-lô mang tính tiếp diễn từ sự cầu xin này, dẫn đến sự cầu xin kế tiếp và cứ tiếp tục như vậy cho đến hết. Chi tiết lời cầu nguyện này không dừng lại, không riêng lẽ, mà nó liên tiến, mở rộng và đầy đủ. Giống như bốn phần của một ống nhòm với tầm nhìn càng lúc càng mở rộng, hay tiến trình tăng trưởng của cây xanh với sự sống càng lúc càng tăng trưởng
Phao-lô đã đạt đến một trình độ cao hơn trong những lời cầu nguyện của mình, và lời cầu nguyện của Phao-lô ở trong Ê-phê-sô 3 là chuỗi lời cầu xin tuyệt vời. Lời cầu xin nối tiếp cầu xin, nối tiếp nhau như một dãy phòng trong một cung điện - đền thờ vĩ đại, mỗi phòng dẫn đến một sảnh cao hơn và rộng rãi hơn, tiến gần hơn đến sự hiện diện của Chúa (MacLeren). Lời cầu nguyện được chia thành bốn lời cầu xin, mỗi lời là nguyên nhân của lời cầu xin tiếp theo và là kết quả của lời cầu xin trước đó.
- Lời thứ 1, “cầu xin Chúa ban cho anh em năng lực bởi Thánh Linh, tùy sự phong phú của vinh quang Ngài, để con người bên trong của anh em trở nên mạnh mẽ.
- Lời thứ 2, Đấng Christ ngự trong lòng bởi đức tin, để anh em đâm rễ và vững lập trong tình yêu thương (đó là lời cầu xin thứ hai, là kết quả của lời cầu xin thứ nhất, và là sự chuẩn bị cho lời cầu xin thứ ba)
- Lời thứ 3, để anh em có thể thấu hiểu chiều rộng, chiều dài, chiều cao, chiều sâu của tình yêu ấy, và biết được tình yêu thương của Đấng Christ, là tình yêu vượt quá mọi sự hiểu biết. (cuối cùng dẫn đến ước muốn tuyệt vời)
- Lời thứ 4, để anh em được đầy dẫy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời.
1. Phần Gốc - Sự mạnh mẽ bên trong (3:16) “năng lực bởi Thánh Linh”.
Sự sống của một cái cây bắt đầu từ phần rễ (nếu rễ sống thì thân phát triển, cành vươn xa, và kết quả là đơm bông kết trái). Đời sống của Cơ Đốc nhân mạnh mẽ buộc phải bắt nguồn từ bên trong bởi Đức Thánh Linh. Đây là nền tảng thật dựa trên Lời của Chúa, không phải nền tảng giả lập của con người. Sự hiện diện của Đức Thánh Linh trong đời sống là bằng chứng của một đời sống “không sống theo xác thịt” (Rô-ma 8:9). Chính quyền năng của Đức Thánh Linh làm biến đổi đời sống từ bên trong và bày tỏ ra bên ngoài (Tít 3:5).
Chúa Giê-xu đã thi hành chức vụ trên đất bằng quyền năng của Thánh Linh (Lu-ca 4:1,14; Công 10:38). Cơ Đốc nhân càng cần năng quyền của Thánh Linh để sống một đời sống mạnh mẽ bên trong. Đây là nguồn duy nhất mà chúng ta cần. Cơ Đốc nhân không thể sống đời sống theo ý muốn Đức Chúa Trời chỉ bằng sức riêng, nhưng cần năng quyền của Đức Thánh Linh để được mạnh mẽ trong con người bên trong. Tầm quan trọng của Đức Thánh Linh được tìm thấy nhiều nhất trong sách Công vụ, bày tỏ rõ nhất trong Hội Thánh đầu tiên, có khoảng 59 lần nhắc đến Đức Thánh Linh trong sách này, chiếm ¼ tổng số lần được tìm thấy trong Tân Ước.
Quyền năng này sẵn có cho “con người bên trong.” nghĩa là phần tâm linh của con người nơi Đức Chúa Trời ngự trị và hành động.
- Con người bên trong của tội nhân hư mất trước kia đã chết (Ê-phê-sô 2:1), nhưng nay trở nên sống động vì được ở trong Đấng Christ.
- Con người bên trong có thể nhìn thấy (Thi 119:18), nghe (Ma-thi-ơ 13:9), nếm (Thi 34:8), và chạm vào (Công vụ 17:27). Vì vậy “con người bên trong” ấy cần phải được làm sạch (Thi 51:7) và nuôi dưỡng (Ma-thi-ơ 4:4)
Chú giải Kinh Thánh của học giả Ellicott: “con người bên trong” bao gồm trí tuệ, cảm xúc, đạo đức, tạo nên bản chất của người đó.
- Intellectual: trí tuệ (khả năng tư duy, ghi nhớ và lý luận cách trình tự)
- Emotional: cảm xúc (khả năng cảm nhận, thấu hiểu và quản lý cảm xúc)
- Moral: đạo đức (khả năng nhận thức đúng sai, lương tâm và đưa ra các quyết định phù hợp về mặt đạo đức)
Chỉ khi chúng ta đầu phục Đức Thánh Linh và để Ngài cai quản con người bên trong thì chúng ta mới thành công trong việc sống đẹp lòng Chúa, và tôn vinh sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Như vậy việc nuôi dưỡng con người bên trong bằng Lời Đức Chúa Trời là điều quan trọng, trong đó có sự cầu nguyện và thờ phượng, giữ sự thanh sạch, và rèn luyện các giác quan của mình bởi việc yêu mến sự vâng lời. (không nhìn không nghe hay chạm vào những xác thịt)
Một chiếc xe bóng bẫy mà không có bình xăng thì cũng vô dụng, một chiếc xe điện mà không có bộ pin nạp điện cũng không xài được. Đức Thánh Linh là nguồn năng lực để cho chúng ta có thể liên tục sạc đầy "bình xăng" tâm linh, giúp các chức năng trí tuệ, cảm xúc và đạo đức vận hành chính xác.
Trí tuệ - Đổi mới tư duy: Trước khi làm gì "Xin Thánh Linh mở mắt tâm linh con" (Thi thiên 119:18). Không dùng kinh nghiệm cá nhân để giải quyết vấn đề. Buộc mọi ý tưởng phải thuận phục Đấng Christ (II Cô-rinh-tô 10:5).
Cảm xúc – Quản trị nội tâm: Trước áp lực công việc hoặc đối diện với sự kiệt sức, không phản ứng theo bản năng xác thịt. nhưng xin Sự bình an của Chúa gìn giữ lòng và trí của mình (Phi-líp 4:7).
Đạo đức – nhạy bén thuộc linh: Nhạy bén với sự cáo trách của Thánh Linh trong những việc nhỏ nhất (Hê-bơ-rơ 5:14). Ăn năn về thái độ kiêu ngạo, sự cay đắng hay sự thỏa hiệp với tội lỗi.
Sự mạnh mẽ bên trong bởi Đức Thánh Linh (Ê-phê-sô 3:16) là nền tảng sống còn, quyết định tư tưởng và hành động của chúng ta.
2. Phần Thân – Đấng Christ ngự trong lòng bởi đức tin (3:17)
Hình ảnh này cho chúng ta thấy đời sống thuộc linh không đơn giản được đo bằng những gì chúng ta biết về Ngài, mà bằng mức độ Đấng Christ làm chủ đời sống chúng ta bao nhiêu. Ở đây, ý tưởng “Đấng Christ ngự trong lòng” không đơn giản là “ở, có mặt”, nhưng hàm nghĩa rộng lớn hơn, “Đấng Christ nhân từ đã tin chúng ta mà ngự trong lòng.” Theo Kenneth Wuest, chữ “ngự” mang ý tưởng ổn định cuộc sống và cảm thấy thoải mái như ở nhà. Như vậy Đấng Christ vì tin mà ngự vào lòng chúng ta thoải mái như ở nhà của Ngài. Dĩ nhiên, Phao-lô không nói rằng Đấng Christ chưa ngự trong lòng các tín hữu Ê-phê-sô. Dù họ đã thuộc về Chúa, nhưng điều ông cầu xin là một điều sâu nhiệm hơn, đó là Đấng Christ không chỉ “ở” trong đời sống họ, nhưng Ngài được tự do làm chủ đời sống họ cà tự do hành động trên đời sống họ.
Có một sự khác biệt giữa việc một người “ở trong nhà” và việc người đó “cảm thấy như ở nhà”. Một vị khách đến nhà. Chúng ta tiếp đón lịch sự, mời ngồi, mời uống nước. Nhưng vì họ là khách, họ không thể tự nhiên mở tủ lạnh, lấy đồ ăn hay bước vào phòng ngủ. Nhưng với người thật sự sống trong nhà, mọi thứ hoàn toàn khác. Họ biết mọi căn phòng. Họ có chìa khóa. Họ có thể sử dụng mọi thiết bị trong nhà. Họ có thể sửa chữa, hoặc thay đổi cấu trúc căn nhà.
Rất dễ nói “mời Chúa ngự vào lòng, làm chủ là chủ đời sống con.” Mà chúng ta cộng thêm từ ngữ “nhưng” ngay sau đó trong thực tế đời sống. Chúa đã bị giới hạn trong chính ngôi nhà của tấm lòng của chúng ta. Chúa có thể làm chủ của con trong giờ thờ phượng, nhưng còn tiền bạc, thời gian và những mối quan hệ thì con tự quyết. Chúa có thể làm chủ con ngày Chúa Nhật, nhưng quyết định gặp Chúa là một lựa chọn. Chúa có thể làm chủ trong Hội Thánh, nhưng nhà con, con tự quyết, Ngài không được bước vào điện thoại, đời sống riêng tư hay những suy nghĩ, hoạch định của con.
Đi nhóm không đồng nghĩa với sống trong sự hiện diện của Chúa. Một người có thể trung tín với chương trình Hội Thánh nhưng vẫn giữ giới hạn nhiều “căn phòng” trong lòng không cho Chúa bước vào. Điều Phao-lô cầu xin trong Ê-phê-sô 3:17 là một đời sống trong đó Đấng Christ “ngự”. Nguyên ngữ Hy Lạp “katoikeo” nghĩa là “định cư lâu dài”, biến tâm linh thành nhà riêng của Ngài, chứ không phải ghé thăm chốc lát -> không phải ghé thăm vào Chúa Nhật. Đấng Christ “ngự” trong lòng không chỉ có nghĩa là Ngài hiện diện. mà ý chính là Ngài có quyền thay đổi suy nghĩ sai lệch, nắn lại đời sống lệch lạc, thanh tẩy mọi ô uế, loại bỏ cặn bẩn khỏi tấm lòng. Ngài có thể thay đổi cấu trúc của lối suy nghĩ bản ngã của con người.
Phao-lô gọi dân sự Chúa là “các thánh đồ”, Ông ước ao Đấng Christ cảm thấy thoải mái tự nhiên như ở nhà trong tấm lòng của họ, không phải một mối liên hệ hời hợt bề ngoài, mà là một sự tương giao ngày càng khắng khít hơn. Cuộc đời Áp-ra-ham là một minh hoạ. Đức Chúa Trời ban phước cho Áp-raham với một đứa con trai, chính Đức Giê-hô-va đã ngự xuống cùng thiên sứ và viếng thăm lều trại của Áp-ra-ham. Ngài đến trại của Áp-ra-ham và trò chuyện, dùng bữa với nhau. Chúa vui lòng bày tỏ sự hiện diện Ngài nơi một con người sống bằng đức tin và vâng lời. Ngược lại, Đức Giê-hô-va không trực tiếp đến nhà Lót mà sai hai thiên sứ đi thi hành sự phán xét trên Sô-đôm (Sáng 18:22, 19:1). Dù Lót vẫn được coi là người công chính (II Phi-ơ-rơ 2:7–8), nhưng việc ông chọn sống giữa môi trường gian ác và để lối sống sai trật của Sô-đôm xâm nhập vào gia đình, làm tổn hại mối tương giao với Chúa. Sự sáng không thể dung hòa với sự tối tăm (II Cô-rinh-tô 6:14).
Đấng Christ chỉ là “khách” trong vài lãnh vực của đời sống của mình, hay Ngài thật sự được tự do làm chủ cả ngôi nhà thuộc linh – tấm lòng của chúng ta? Một đời sống trưởng thành là đời sống ngày càng có ít những “căn phòng cửa đóng then cài” đối với Chúa hơn. Có lãnh vực nào trong đời sống tôi mà tôi vẫn hạn chế với Chúa không? Có phần nào chúng ta còn giữ cho riêng mình mà chưa thật sự dâng hết lên cho Chúa không? Vấn đề không phải là Chúa có hiện diện hay không, mà là chúng ta có để Ngài tự do chiếm hữu mọi “căn phòng” của đời sống mình hay không? Ngài có định cư trong lòng chúng ta hay không hay Ngài chỉ là khách trong chuỗi ngày của đời sống Cơ đốc.
Hãy mở rộng tấm lòng và trao mọi không gian cho Đấng Christ, để Ngài không chỉ ở trong chúng ta, nhưng thật sự cảm thấy như ở nhà trong chúng ta. Hãy sống đúng với văn hoá Cơ đốc - để Ngài “ngự” và “biến đổi” chúng ta trở thành công dân hợp pháp của thiên đàng mà k bị ma quỷ lên án. Văn hóa Cơ Đốc giúp tín hữu thoát khỏi bẫy “định tội” mà ma quỷ giăng ra. Chúng ta không còn sống trong vị trí của người bị truy nã chính quyền tội lỗi, nhưng chúng ta bước đi trong Đấng Christ với tư cách một đứa con của quyền công dân hợp pháp thiên đàng bằng quyền năng và thẩm quyền của Đấng Christ.
----------
1. Phần Gốc – Sức mạnh bên trong bởi Thánh Linh (3:16).
2. Phần Thân – Đấng Christ ngự trong lòng bởi đức tin (3:17)
3. Phần Cành – Thấu hiểu tình yêu thương với 4 chiều kích (3:18)
4. Phần Quả - Đầy dẫy mọi sự sung mãn (3:19) → Đây là đích đến của lời cầu nguyện.