Qua các cuộc biện luận với chính quyền La mã và các lãnh đạo Do Thái, cho thấy Phao-lô là một người rất có bản lĩnh, nhưng điều gì khiến cho ông trở nên vững vàng trong mọi tình huống như vậy, chúng ta sẽ bước vào hành trình thuộc linh mà Phao-lô trải nghiệm
Công vụ 26:4–23
Có nhiều người khởi đầu rất tốt nhưng lại kết thúc khá bất ổn. Có những người từng rất sốt sắng cho công việc của Chúa, từng có một kinh nghiệm thuộc linh mạnh mẽ, từng nhận một sự kêu gọi rất rõ ràng. Nhưng một thời gian sau, họ trở nên mệt mỏi, thất vọng, ngã lòng, thậm chí thỏa hiệp với bản ngã, rồi dừng lại (bởi những áp lực không tên: hôn nhân, gia đình, công việc, sự nghiệp)
Câu hỏi “Tôi đã từng gặp Chúa chưa?” Hay “Sau khi gặp Chúa, tôi có tiếp tục vâng phục Ngài và thực hiện công việc Ngài giao phó hay không?” Công vụ 26 cho chúng ta nhìn thấy Phao-lô đã từng có một cuộc gặp gỡ đặc biệt với Đấng Christ, nhưng điều làm nên giá trị của đời sống ông không chỉ ở kinh nghiệm gặp Chúa, mà còn được chứng minh bằng cả một đời sống mang tính tiếp diễn trong sự vâng phục. Để tiếp cận chủ đề“Nhận biết và bước đi trong vâng phục” Hành trình thuộc linh của Phao-lô: Nhận biết bản thân → nhận thấy ánh sáng → tiếp nhận lời phán → đáp ứng khải tượng → tiếp tục trung tín.
1. NHẬN BIẾT BẢN THÂN (26:4-11)
Phao-lô mở đầu lời biện hộ trước vua Ạc-ríp-pa, không phải bằng việc chối bỏ quá khứ, mà bằng việc thừa nhận nó cách rõ ràng. Phao-lô khẳng định nếp sống của ông từ thời niên thiếu cả quê hương và tại Giê-ru-sa-lem đều được người Do Thái biết rõ. Ông đã sống theo phái Pha-ri-si, là phái nghiêm khắc nhất trong tôn giáo Do Thái.
o sinh ra là người Pha-ri-si (23:6), lớn lên là người Pha-ri-si sùng đạo (Phi-líp 3:5)
o có nhiệm vụ như một Ra-bi (Ga-la-ti 1:13-14), thành viên chính thức của toà Công Luận (26:10)
o một người sốt sắng tôn giáo (Ga-la-ti 1:13-14) -> bắt bớ Hội Thánh (8:3) (tính chất chính thống và lòng trung thành đối với Do Thái giáo)
-> Sự sốt sắng sai trật khiến phao-lô hung bạo truy quét hội thánh như một kẻ điên rồ.
2. “NHẬN THẤY ÁNH SÁNG” (26:12-13)
Giữa trưa, trên trận chiến chống lại Hội Thánh của Đấng Christ, một luồng ánh sáng siêu nhiên chiếu vào Phao-lô trên đường đến Đa-mách. Ánh sáng này chói hơn mặt trời, bao phủ lấy ông và những người cùng đi.
Ánh sáng này làm ông bị mù trên cơ thể vật lý, đồng thời phơi bày một thực tế sâu xa hơn: dù là một học giả Pha-ri-si lỗi lạc, nhưng ông lại bị mù lòa về mặt tâm linh. Một người từng nghĩ rằng mình có thể thấy rõ con đường của Đức Chúa Trời, hoá ra lại sống trong sự tăm tối về thuộc linh.
Phao-lô nhận ra sự mù lòa thuộc linh của mình và cần có sự soi dẫn từ thiêng thượng, đôi mắt thuộc linh ấy đã được mở ra để thấy Đấng Christ (II Cô-rinh-tô 4:3-6) và vâng lời Đức Chúa Trời.
- (Ga-la-ti 3:24 luật pháp là người hướng dẫn chúng ta đến Đấng Christ, để bởi đức tin chúng ta được xưng công chính)
- Luật pháp mà ông vâng giữ chính là con đường dẫn ông đến với Đấng Christ ấy thế mà trước đây ông không nhận ra.
Con người có thể có tri thức, đạo đức riêng, thành tích tôn giáo và nghĩ rằng thế là đủ, nhưng thật ra con người chỉ như tù nhân bị mù trong ngục tối của sự công bình riêng. Tiên tri Ê-sai: “mọi sự công bình của chúng ta chỉ như áo nhớp trước mặt Đức Chúa Trời (Ê-sai 64:6), vì vậy, chỉ có Đấng Christ có thể mở mắt thuộc linh, ban cho ánh sáng và sự tự do (II Cô-rinh-tô 4:3-6). Chỉ khi nào chúng ta để ánh sáng thật của Đấng Christ chiếu rọi vào từng ngóch nghách trong đời sống của chúng ta và thì chúng ta mới thấy được mình thật sự đang như thế nào.
3. “TIẾP NHẬN LỜI PHÁN” (26:14-18)
Trong ánh sáng ấy có tiếng phán, bằng tiếng A-ram, một ngôn ngữ quen thuộc của dân Do Thái, gọi đích danh: "Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ ta? Đá vào mũi nhọn thì thật khó chịu cho ngươi." Lời phán này mang ý nghĩa: Chúa Giê-xu đã sống lại, và Ngài hiệp nhất với Hội Thánh của Ngài, nên ai bắt bớ Hội Thánh là bắt bớ chính Ngài. Điều đáng chú ý là những người đi cùng Phao-lô cũng thấy ánh sáng, nghe âm thanh, nhưng không hiểu được lời phán chỉ một mình Phao-lô nghe và hiểu (9:7). Đây là một cuộc gặp gỡ cá nhân giữa Chúa và Phao-lô.
- Chúa sai Phao-lô đi để mở mắt, chuyển họ từ tối ra sáng, từ quyền lực Sa-tan trở về cùng Đức Chúa Trời; bởi đức tin nơi Đấng Christ, họ nhận được sự tha tội và hưởng phần gia tài cùng với các thánh đồ.’ .
→ Từ khi nghe tiếng phán từ trời, Phao-lô sống “không chỗ trách được” trong lương tâm tốt (23:1), có một tình yêu rất lớn đối với người hư mất.
4. “ĐÁP ỨNG KHẢI TƯỢNG” (26:19-21)
Trước khải tượng từ trời, Phao-lô tuyên bố: "Tôi đã không dám chống cự với sự hiện thấy trên trời." Ông lập tức vâng lời, rao giảng phúc âm, kêu gọi phải ăn năn và quay về với đức chúa trời, trước hết tại Đa-mách → Giê-ru-sa-lem → Giu-đê → và cho cả các dân ngoại. Chính vì lòng trung thành với sứ mạng đem Phúc Âm đến cho dân ngoại mà người Do Thái đã nổi giận, và tìm cách sát hại ông.
-> Sự vâng lời thật không phải cảm xúc lúc "hứa nguyện", mà bằng hành động cụ thể, sẵn sàng trong mọi hoàn cảnh. bằng sự trung tín với tiếng gọi của Đức Chúa Trời.
5. “TIẾP TỤC TRUNG TÍN” (26:22-32)
Phao-lô kết thúc lời biện hộ rằng nhờ Đức Chúa Trời phù hộ, gìn giữ mạng sống, để ông đứng vững làm chứng về những việc mà Môi-se và các nhà tiên tri đã báo trước: Đấng Christ phải chịu thương khó, sống lại từ cõi chết, để rao truyền ánh sáng cho cả người Do Thái lẫn dân ngoại.
Có một khởi đầu tuyệt vời là một điều tốt, nhưng vẫn chưa đủ để có kết thúc tốt đẹp. Phao-lô đã không đóng khung cuộc đời mình tại nơi Chúa kêu gọi mà ông liên tục vâng lời, tiếp tục trung tín dù cho phía trước là con đường gồ ghề và đầy thử thách. Việc quy đạo thật không kết thúc ở khoảnh khắc xưng nhận Đấng Christ, mà còn được chứng minh qua một đời sống tiếp tục bước đi trong sự vâng phục. Một người thầy nghiêm khắc vẫn tốt hơn nhiều người thầy dễ dãi, thử thách chính là người thầy nghiêm khắc, vì giá trị thật không chỉ nằm ở đích đến mà là quá trình để đi đến mục đích đó.
Ai đang dừng lại ở "khoảnh khắc ánh sáng" của quá khứ - ngày mình tin Chúa, ngày mình nhận sự chữa lành, ngày mà mình cảm động hứa nguyện với sự kêu gọi của Chúa, nhưng hiện tại lại dậm chân tại chỗ không? Thậm chí buông xuôi công việc của nhà Chúa, tự bào chữa rằng “tôi chỉ cần sống tốt là đủ” Ánh sáng của Chúa dẫn chúng ta vào con đường ngay thẳng, sức mới của Chúa ban cho chúng ta vựt qua mọi thử thách. Năng lực của Chúa ban cho để chúng ta trở thành môn đồ hữu ích cho vương quốc Ngài. (CV 1:8)
-> Hãy trỗi dậy, hãy đứng lên, vì Chúa đã lập chúng ta làm đầy tớ và nhân chứng về những điều chúng ta đã thấy nơi Ngài, và về những điều Ngài tỏ cho chúng ta biết. (CV 26:16) “nhờ ân điển của Đức Chúa Trời mà tôi được như ngày nay, và ân điển của Ngài ban cho tôi không phải là vô ích.” (I Cô-rinh-tô 15:10a)
(bài hát “Ngài ban sức mới để con lo hầu việc Cha mỗi ngày”)