Công vụ 12 nói về việc Hội Thánh bị bắt bớ và Phi-e-rơ đang ở trong tình trạng rất căng thẳng - ảnh hưởng đến tính mạng - bởi một đế chế dòng họ Hê-rốt nổi tiếng trong Tân Ước. Sự hung bạo của Hê-rốt Ạc-rip-pa đã đẩy Hội Thánh đầu tiên vào giai đoạn đầy bi thương. Gia-cơ bị giết bằng gươm và Phi-e-rơ bị bắt giam với ý định đưa ông ra xét xử trước dân chúng sau kỳ Lễ Vượt Qua.
Chính 3 vị vua này là tay sai của Sa-tan. Gia đình Hê-rốt nhiều lần xuất hiện trong các sự kiện quan trọng liên quan đến Chúa Giê-xu và Hội Thánh:
Hê-rốt Đại Đế là vị vua cai trị khi Chúa Giê-xu giáng sinh - đã ra lệnh giết các bé trai từ 2 tuổi trở xuống (tại thành BẾt-lê-hem và các vùng phụ cận) (Ma-thi-ơ 2).
Hê-rốt An-ti-pa là người đã xử tử Giăng Báp-tít và tham gia xét xử Chúa Giê-xu trước khi Ngài chịu đóng đinh (Lu-ca 23:7-12).
Hê-rốt Ạc-ríp-pa I là người bắt bớ Hội Thánh, giết Gia-cơ và bỏ tù Phi-e-rơ (Công vụ 12).
Ba thế hệ dòng Hê-rốt liên tục xuất hiện như những người chống nghịch chương trình của Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, dù quyền lực của bóng tối có mạnh đến đâu, Đức Chúa Trời vẫn tể trị trên mọi hoàn cảnh. Đối với linh Hê-rốt phải có Chúa Jesus. Chính quyền năng của Ngài mới có thể triệt tiêu, trừ khử linh gian ác, bạo lực, ngang tàn, kiêu ngạo, ích kỷ. Con người không thể thoát khỏi sự áp chế đó, nhưng Đức Thánh Linh có quyền năng giải cứu, làm cho Hội Thánh, Gia đình, đời sống cá nhân chúng ta tiếp tục phát triển, và lớn mạnh.
Công vụ 12:6-10 là 1 trong những phân đoạn Kinh Thánh cho thấy, một chuỗi hành động đầy năng quyền của Đức Chúa Trời qua công tác của Đức Thánh Linh. Ngài đã bày tỏ chính Ngài cách quyền năng đúng lúc, đúng thời điểm và đúng mục đích trên mỗi người thuộc về Ngài. Mỗi chi tiết đều mang ý nghĩa thuộc linh sâu sắc.
(12:5) Khi Phi-e-rơ bị giam trong ngục, Hội Thánh khẩn thiết cầu nguyện cho ông.
Nỗi sợ bị bắt bớ là điều có thật. Gia-cơ đã bị giết bằng gươm. Phi-e-rơ đang chờ ngày xét xử. Tương lai của Hội Thánh dường như rất mong manh. Nhưng tinh thần của các Cơ Đốc nhân đầu tiên vẫn vững mạnh. Dù thân thể có thể bị giam cầm, đức tin của họ không bị xiềng xích. Thay vì đầu hàng nghịch cảnh, Hội Thánh đã hiệp một trong sự cầu nguyện. Sự hiệp nguyện là sức mạnh, Đức Chúa Trời có quyền hành động ngay cả lúc tưởng như tuyệt vọng nhất.
Đêm đó, Phi-e-rơ bị giam giữa 4 lính canh, bị xiềng cả 2 tay, hoàn toàn không có khả năng tự giải cứu. Nhưng chính trong nơi tối tăm nhất, ánh sáng của Chúa đã xuất hiện. Chúa đã sai thiên sứ giải cứu Phi-e-rơ và bày tỏ quyền năng của Ngài.
(Công vụ 12:7) Đang khi ngủ thì "Thình lình, có một thiên sứ của Chúa hiện đến, và ánh sáng chiếu sáng ngục tối."
“thình lình” gắn với những thời điểm Chúa hành động mạnh mẽ, bất ngờ, vượt ngoài dự đoán của con người, gắn với thời điểm sau quá trình cầu nguyện, chờ đợi, chuẩn bị
Thình lình
(2:2) có tiếng động từ trời (Thánh Linh giáng lâm)
(9:3) có ánh sáng từ trời (Sau-lơ gặp Chúa)
(16:26) có cơn động đất lớn (Phao-lô và Si-la)
Trước lúc thiên sứ xuất hiện thì Phi-e-rơ đang ngủ say. Thiên sứ đập vào sườn Phi-e-rơ (12:7) nguyên ngữ Hy lạp “một cú đánh rất mạnh” để đánh thức ông
Làm sao Phi-e-rơ lại có thể ngủ ngon đến vậy? Phi-e-rơ biết rằng cuối cùng ông sẽ bị hành quyết nhưng ông không quá bận tâm về điều đó. Có thể Phi-e-rơ cảm nhận sự bình an đặc biệt mà Chúa ban cho ông giữa hoàn cảnh nguy hiểm, vì ông đã từng được Chúa giải thoát ông khỏi ngụ tù trong CV 5, ông đã có kinh nghiệm và ông tin lần này Chúa sẽ có cách tốt lành trên ông. Ông bằng lòng sống / chết, tuỳ vào sự cho phép của Chúa, ông đã đam mê Chúa như Chúa Jesus đã đam mê trên thập giá - chết để con người được sống trong sự sống “zoe”, được hoà giải với Đức Chúa Trời.
Phi-e-rơ bị xiềng xích trong ngục tối, nhưng ông vẫn bình an. Thế mà có những người dù không ở trong hoàn cảnh ngặt nghèo như Phi-e-rơ, nhưng tâm trí lại bị giam cầm bởi những áp lực, lo lắng và bất an.
Cuộc đời Phi-e-rơ trải qua nhiều biến cố và thử thách. Có lúc ông mạnh dạn bước đi theo Chúa, nhưng cũng có lúc chỉ đứng xa xa và thậm chí đã 3 lần chối Chúa trước mặt người hầu gái. Tuy nhiên, Chúa không từ bỏ ông, mà Ngài vẫn có thể phục hồi và sử dụng ông.
Một lần nữa ông kinh nghiệm sự giải cứu siêu nhiên từ Chúa giữa nơi ngục tù. Hê-rốt có thể giam cầm xây nhà tù, nhưng không thể giam cầm chương trình của Đức Chúa Trời.
Thiên sứ bảo ông:
- "Hãy mau trỗi dậy!" Phi-e-rơ trỗi dậy, xiềng xích rơi ra (12:8)
“Hãy nịt lưng, mang dép vào” Phi-e-rơ làm theo
“Hãy mặc áo ngoài và theo ta” Phi-e-rơ bước ra theo.
Lúc này ông tưởng mình đang mơ, nhưng Ánh sáng đó đã thật chiếu vào ngục tối, chiếu vào hoàn cảnh của ông đang đối diện.
Phi-e-rơ và những lần 3 lần thú vị
- Phi-e-rơ chối Chúa ba lần
- Chúa hỏi Phi-e-rơ ba lần có yêu ta chăng?
- Khải tượng tấm khăn lớn lặp lại ba lần
Và lần này, thiên sứ bảo ông 3 lần, lần này, ông hoàn toàn giao phó hoàn cảnh cho Chúa, sẵn sàng vâng theo từng sự sắp xếp của Chúa.
Trong những lúc đối diện với khó khăn và thử thách, chúng ta có để ánh sáng của Chúa chiếu vào, soi rõ thực trạng của lòng mình không? Chúng ta có cho phép ánh sáng ấy đẩy lùi những lo âu, sợ hãi và gánh nặng đang chiếm chỗ trong tâm trí mình không?
Hãy đứng dậy như Phi-e-rơ để xiềng xích bóng tối, áp lực vô hình cuộc sống này rơi ra Hãy ra vùng dậy khỏi cơn ngủ li bì trong tình trạng tuột dốc, mỗi khi hoàn cảnh thay đổi. Điều chúng ta cần trước hết không phải là một hoàn cảnh dễ dàng hơn, mà là ánh sáng của Chúa chiếu vào chính giữa hoàn cảnh mình đang đối diện.
Sự hiện diện của Đức Chúa Trời là ánh sáng giữa hoàn cảnh tối tăm. Ánh sáng ấy đến qua Đức Thánh Linh, qua Lời Chúa, và qua sự cầu nguyện của con dân Ngài. Khi Hội Thánh hiệp lòng cầu nguyện, Đức Chúa Trời hành động. Khi chúng ta cầu nguyện, "ngục tối" cuộc đời, lo âu, sợ hãi, bế tắc phải mất đi. Nhường chỗ cho một con đường mới, một đời sống mới trong ánh sáng thiêng thượng. Amen