Cũng như nhiều thư tín khác, Sứ đồ Phao-lô bắt đầu thư tín Rô-ma bằng việc dạy về giáo lý và kết thúc bằng việc dạy về cách sống Đây là mô hình học tập mang tính giáo dục cao - lý thuyết đi đôi với thực hành
(Rô-ma 12:1 “….dâng thân thể mình làm sinh tế sống, thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời,
đó là sự thờ phượng phải lẽ của anh em.)
Sứ đồ Phaolo khẳng định chỉ có một đáp ứng hợp lý duy nhất của chúng ta đối với Chúa là sự thờ phượng, Vì chúng ta không thể đền đáp hơn lành tha tội của Đức Chúa Trời trên chúng ta đặc biệt là ơn cứu rỗi
Ở đây không có ý nói đến việc hát vài bài thánh ca vào sáng Chúa nhật, mà mô tả sự thờ phượng phải lẽ - đó là dâng hiến cả thân thể của chúng ta cho Đức Chúa Trời (toàn bộ cuộc sống, cả trí óc, não bộ, thể trạng, và những gì xung quanh đời sống), chúng ta được hưởng ơn cứu rỗi trong trong huyết Chúa Jesus - trở nên những của lễ sống, thánh, và đẹp lòng Chúa.
Một đời sống tận hiến thực sự là một sinh tế sống mà Phao-lô đang nói đến.
Khi Đức Chúa Trời muốn chúng ta dâng đời sống của mình cho Ngài là lúc chúng ta thưa với rằng “con sẽ làm bất cứ điều chi mà Ngài muốn con làm khi con sống trước mặt Ngài". -> đây là lời hứa nguyện tận hiến chính mình cho Chúa, sử dụng cả cuộc đời mình để phục vụ Đức Chúa Trời
Chúng ta biệt riêng đời sống mình cho Đức Chúa Trời dùng và quy sự vinh hiển lên cho Ngài.
Vậy làm sao Chúa có thể dùng chúng ta khi chúng ta bỏ qua thời gian ra mắt Chúa, khi phần cơ bản “làm nên ngày thánh” bị bỏ qua. Kinh Thánh dạy rằng
“hãy nhớ ngày nghỉ để giữ làm ngày thánh” điều răn 4 (Xuất 20:8).
Trong 4 sách Phúc Âm đều xác nhận “ngày thứ nhất trong tuần lễ” Ngày mà Chúa Jesus sống lại, vậy ngày thứ nhất trong tuần lễ là ngày thuộc về Chúa, ngày mà cdn cần đến thờ phượng Ngài.
“Chúa Nhật hay Chủ Nhật” -> cả 2 đều là ngày nghỉ trong tuần lễ, nhưng có 2 khái niệm khác nhau
- “Chúa nhật” -> là sự khẳng định rõ ràng, ngày đó được biệt riêng dành cho Chúa, sau đó dành cho gia đình
- “Chủ nhật” có 2 hướng
o Là Chủ (Adonai) ngày của Chủ của tôi, nên tôi đến thờ phượng Ngài
o chủ nhật - ngày của tôi làm chủ, (ngoại đạo thường dùng) tôi dc nghỉ ngơi, dc quyền quyết định
Để Chúa làm Chủ ngày Chủ Nhật, hay người đời làm chủ ngày Chúa Nhật của mình
2 lối sống 2 chủ quyền,
để Chúa làm chủ (sắp xếp thời gian đến thờ phượng Chúa, gây dựng đức tin cho nhau, nghỉ ngơi thư giãn với gia đình)
để người đời làm chủ (sự thờ phượng bị đẩy sang “khi rảnh”, “Chúa đứng sau nhu cầu cá nhân"), bán thời gian để tích góp, nhưng lại quên mất nhịp sống thuộc linh cũng cần oxy cấp dưỡng để sống đẹp lòng Đức Chúa Trời
Vấn đề không phải luật lệ, mà là tình yêu của chúng ta dành cho Chúa và vị trí ưu tiên
Như vậy, tận hiến không phải là những lời nói / lời hứa mà là hành động
Đặt ý chí của mình đầu phục theo ý chỉ của Đức Chúa Trời
Quyết định làm những gì mà Đức Chúa Trời muốn mình làm
Nếu những mục đích mà Chúa muốn là ưu tiên hàng đầu thì nên chọn thực hiện trước nhất.
Thay vì chúng ta nói: "Chúa ơi, xin hãy đi cùng con trong con đường mà con sắp sửa đi."
thì chúng ta sẽ nói: "Chúa ơi, xin chỉ cho con biết đâu là con đường Chúa muốn con đi cùng Ngài?".
Không phải xin Đức Chúa Trời đi cùng khi chúng ta bươn theo những mục đích vị kỷ, dù những mục đích có vẻ hợp lý với chúng ta. Nhưng tìm xem những mục đích của Đức Chúa Trời, để chúng ta đi theo, cùng bước với Ngài
Bên cạnh, việc dâng thân thể mình làm sinh tế sống, thì còn có đòi buộc về sự thay đổi, đổi mới tâm trí
câu 2 “Đừng khuôn rập theo đời nầy,
nhưng phải được biến hóa bởi sự đổi mới của tâm trí mình,
để phân biệt đâu là ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời
Một sự thay đổi hoàn toàn của tâm trí chúng ta. Chúng ta phải thoát khỏi đời sống cũ, (là con người sống trong tội lỗi, tham muốn theo xác thịt, mắt hướng về đời này). Phải làm chết đi con người cũ, chứ không phải tuân theo, lối sống "tôi là trên hết" mà thế gian loài người ưa chuộng “hành vi tôi chủ đạo”
Chúng ta phải đổi mới tâm trí, nhìn thế giới xung quanh qua góc nhìn của Chúa, bắt đầu hiểu điều Ngài muốn, thay vì chỉ tập trung vào điều chúng ta muốn, thì chúng ta xoay ý muốn của chúng ta về phía ý muốn của Ngài (để phân biệt đâu là ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời.)
Điều này không dễ làm. Chúng ta vẫn là những con người. Có thể sẽ khó tìm biết những mục đích của Đức Chúa Trời, nhưng chỉ cần đi từng bước, bước theo Chúa từng ngày, thôi than phiền và đừng lo âu về tương lai xa xăm, Chúa sẽ định hướng cho chúng ta
Sự đầu tư của đời sống tận hiến mà Chúa mong muốn chúng ta là phục vụ lẫn nhau trong Hội thánh. Ngài đã trang bị cho chúng ta khả năng làm điều này, ban cho mỗi người những ân tứ thuộc linh cụ thể qua Đức Thánh Linh, Đấng nội trú trong chúng ta. Nói cách khác, Chúa đã ban cho chúng ta khả năng siêu nhiên để có thể tương trợ cho nhau những gì cần thiết. Nhưng chúng ta phải là người thực hiện làm điều đó. Toàn thể hội thánh là thân thể của Đấng Christ, mỗi người phục vụ một chức năng cụ thể để duy trì sự vận hành của thân thể. Nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta là tìm ra chức năng của mình và thực hiện nó, nhờ quyền năng của Chúa, vì lợi ích của mọi người khác (Rô-ma 12:3-8) nhưng đừng nghĩ quá cao về chính mình, phải suy nghĩ đúng mực, tùy theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã ban cho từng người. (12:3), (c16) Hãy sống hòa hợp với nhau; đừng có ý tưởng kiêu ngạo, Đừng tự cho mình là khôn ngoan. (Châm 3:7) Đừng khôn ngoan theo mắt mình
dâng thân thể mình làm sinh tế sống, thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời,
thờ phượng Chúa nhiều hơn
đổi mới tâm trí, theo ý muốn tốt đẹp, vừa lòng và trọn vẹn trong Đức Chúa Trời.
không nghĩ mình quá cao hơn người, nhưng suy nghĩ đúng mực, và phục vụ Chúa tùy theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã ban
Trung tín trong việc nhóm lại, sẵn sàng phục vụ
Kiên nhẫn trong tiến trình học tập phục vụ để bày tỏ thái độ đẹp lòng Chúa và có thể được một lời báo cáo tốt từ những người lãnh đạo.
Nếu ai trong chúng ta đã khám phá được ân tứ của mình, tiếp tục nhờ cậy ơn Chúa phát triển và nhân rộng ra, nếu chưa thì nguyện xin Thánh Ý của Chúa giúp chúng ta tìm ra được ân tứ phục vụ nào Ngài muốn để chúng ta làm lợi cho vương quốc của Ngài. Amen