Thi thiên 37:1-7
1 Chớ phiền lòng vì kẻ làm dữ, Cũng đừng ganh tị kẻ làm điều gian ác. 2 Vì chẳng bao lâu chúng sẽ bị phát như cỏ, Và phải héo như cỏ tươi xanh.
3 Hãy tin cậy Đức Giê-hô-va và làm điều lành, Hãy ở trong xứ và nuôi mình bằng sự thành tín của Ngài. 4 Cũng hãy vui thỏa nơi Đức Giê-hô-va Thì Ngài sẽ ban cho ngươi điều lòng mình ao ước.
5 Hãy phó thác đường lối mình cho Đức Giê-hô-va Và nhờ cậy nơi Ngài thì chính Ngài sẽ làm thành điều nầy: 6 Ngài sẽ khiến sự công chính của ngươi lộ ra như ánh sáng, Và công lý của ngươi sáng tỏ như ban trưa.
7. Hãy yên tịnh trước mặt Đức Giê-hô-va và chờ đợi Ngài. Chớ phiền lòng vì kẻ thành công trong đường lối mình, Hoặc vì kẻ thực hiện những mưu đồ độc ác.
Đa-vít nhìn thấy:
· Kẻ gian ác giàu có, thành công, hung hăng
· Người kính sợ Chúa bị chèn ép, bất công, có lúc dường như thất bại
Khủng hoảng đức tin rất phổ biến
· Sách Gióp (vấn nạn bệnh tật vì sự kiện cáo của ma quỷ)
· Và cả trong đời sống tín hữu hôm nay
Mà để khuyên: Người công bình phải sống thế nào khi cái ác lên ngôi, đạo đức suy đồi, đời sống công nghiệp hoá đang chiếm ưu thế?
Trong bối cảnh bất công, Đa-vít không kêu gọi phản kháng vũ lực trong tâm trí cũng như hành động bạo hành trong hành vi, mà có lời khích lệ cho cái nhìn đời đời, duy trì mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời (không chìm đắm trong lo lắng)
· Chớ phiền lòng (1,7,8-Dẹp bỏ cơn giận, lòng phẫn nỗ), chớ ganh tị (c1)
· Tin cậy Đức Giê-hô-va, Làm điều lành (3,27-lánh dữ làm lành))
· Vui thoả nơi Đức Giê-hô-va (c.4)
· Phó thác đường lối mình cho Ngài, nhờ cậy nơi Ngài (c.5)
· Yên tịnh mà chờ đợi Chúa (c.7,9-trông đợi), 34-trông đợi, vâng lời)
Đây là hành động tin cậy Chúa mang tính chủ động, và để cho sự tin cậy này có thể giải mã câu lệnh thắc mắc rối ren “tại sao” cứ xuất hiện trong tâm trí mình, thì chúng ta phải nhập đúng mật khẩu.
- Làm thế nào David lại có một sự tin tưởng tuyệt đối và rất mãnh liệt nơi Đức Chúa Trời như vậy?
- Làm thế nào mà một cuộc đời chinh chiến, trải qua rất nhiều cam go, nhiều lần cận kề cái chết, tội lỗi không thể dung thứ, bất lực vì tham vọng của Apsalom, Adonigia với cuộc đua chiếm ngôi vị.
Trong những hoàn cảnh như vậy, David đã học biết cách phó thác trọn đường lối mình cho Đấng chăn giữ ông. Câu nói mang tính khẳng định xác quyết
- (37:25) “Trước kia tôi còn trẻ, nay đã già, Tôi chẳng hề thấy người công chính nào bị bỏ”
- (37:37) “Hãy quan sát người trọn vẹn, nhìn xem người ngay thẳng, vì cuối cùng người hiếu hoà sẽ được phước”
Như vậy đức tin là sự phó thác đường lối mình cho Yahweh và phải chờ đợi trong sự tin cậy nơi Ngài
“Khi chúng ta không chọn cái này có nghĩa là chúng ta đang chọn cái kia”
· Không chọn tin cậy Chúa, chọn tin cậy con người
· Không chọn phó thác đường lối mình cho Chúa → chọn dựa vào sức
Nguyên ngữ “Phó thác” - “lăn”- mô tả giao phó, hoặc ủy thác một điều gì đó cho người mình tin cậy.
(ở đây không nói là “giao việc cho Chúa làm” “ra lệnh cho Chúa” cũng không phải khi nào có nan đề thì kêu cầu Chúa, giao 1 phần, phần còn lại để dành cho ý riêng)
Tác giả quyển “Đời sống thờ phượng” (Daniel B. Pecota) nói rằng "Sự phó thác là một mối tương giao vững chắc và một sự tin tưởng giữa hai người, không phải là kết quả của một sự phó thác nửa vời. Chúng ta không thể dâng cho Đức Chúa Trời những "điều thừa thải" của mình, mà mong đợi sức lực và hướng đi từ nơi Ngài, nhưng điều này chỉ có thể đến từ việc dâng hiến cho Ngài mọi điều chúng ta có”
Như vậy “Muốn có kết quả, cần phải trải qua tiến trình chuẩn bị, quá trình của sự kiên nhẫn cho kết quả tốt đẹp”
Tiến trình bao gồm hướng đi mỗi ngày chúng ta đang đi, uỷ thác toàn quyền cho sự điều hướng của Chúa trên chúng ta, cho đến khi đúng thời điểm. Điều này đồng nghĩa với việc xuất phát từ "quyết định" của bản thân - cần thiết cho một mối tương giao vững chắc với Đức Chúa Trời, trước khi chúng ta có thể đứng trong khó khăn
- Nếu David không "quyết định" “để lòng vững chắc” nơi Chúa (thi 57) thì ông đã bị kẻ ác hãm hại
- Nếu Giô-suê không "quyết định" phục vụ Đức Giê-hô-va (Giô-suê 24) thì không thể tái xác lập giao ước của dân Ysoraen tại Si-chem
- Nếu Nô-ê không "quyết định" “cùng đi với Đức Chúa Trời” (Sáng 6) giữa thế gian bại hoại, đầy dẫy hung bạo và gian ác, thì sẽ không có chiếc tàu cứu rỗi hình thành sau khoảng 120 năm
Điều này cần sự chờ đợi cho đến khi được Chúa hướng dẫn tiếp. Trong lúc chờ đợi là lúc cần mối tương giao mật thiết của chúng ta với Chúa biểu lộ sự vững vàng trong nghịch cảnh. Dễ lắm trong lúc đối diện nghịch cảnh, chúng ta sẽ so sánh
- sao kẻ ác lại sống thoải mái hơn
- tại sao người ta cũng tin Chúa mà dc hạnh phúc hơn
- tại sao chờ mãi mà Chúa vẫn không trả lời
- ….
Tất cả đều là vì quá nôn nóng, mong muốn thấy thành quả nhưng lại không kiên nhẫn trong quá trình. Chúng ta cần yên tịnh, “nghỉ ngơi” trong sự tìm kiếm Chúa thay vì lăng xăng tính toán kế hoạch B. Đây là quá trình để chúng ta xây dựng trong mối tương giao mật thiết với Ngài, từ đó chúng ta có đủ sức, chịu đựng được thử thách ập vào như cơn nước lũ
Hãy để cho Chúa có thời gian xây dựng tương lai của chúng ta như Ngài đã làm cho
- Giô-sép (bị bán làm nô lệ và bị bỏ tù -> trở thành tể tướng có địa vị, có thể cứu cả gia đình mình qua cơn đói kém)
- Moses (40 năm trong đồng vắng chăn cừu -> trở thành lãnh đạo của dân Ysoraen
- David (chiến đấu với sư tử và gấu chiến thắng Goloat -> nhà vua của đất nước hùng mạnh
Chúa đang cai quản và có 1 chương trình tốt đẹp dành riêng cho mỗi người, Ngài xây dựng trong chúng ta một tương lai vững chắc với kết quả là sự phước hạnh để chuẩn bị chúng ta trong việc phục vụ Chúa, hay hầu việc Chúa trong tương lai, hãy chờ đợi Chúa trước khi quyết định hành động, và chớ phiền lòng trong tiến trình chờ đợi. Đức Giê-hô-va chắc chắn giúp đỡ, và giải thoát chúng ta (c40)